Giải Trí Audio - Video Nghe Đọc Truyện

Hồng Nhan

Hồng NhanLúc Hồng dừng xe trước con phố cũ thì cơn mưa dai dẳng vừa dứt hẳn. Gọi là khu phố cũ nhưng thật ra Hồng chỉ mới đến đây có một lần hai năm về trước, và lúc ấy nàng cũng chưa hề chú ý quan sát quang cảnh chung quanh cho nên mấy căn hộ hiện ra trước mắt nàng lúc này vẫn còn xa lạ như mới thấy lần đầu. Suốt quãng đường từ nhà nàng ở ngoại ô Sàigòn lên đây hơn 30 cây số Hồng lo lắng chỉ sợ cô Linh đã dọn đi nơi khác, hoặc còn ở lại mà không hành nghề coi bói nữa. Cho nên, vừa xuống xe Hồng mở to mắt, hồi hộp bước nhanh lại căn hộ có cánh cửa gỗ sơn mầu trắng đục, chi tiết duy nhất mà nàng còn nhớ được sau buổi tiếp xúc với cô lần đầu lúc Hồng mới 18 tuổi...

Buồng Cau Trổ Ngược

buongcautronguocÔng Hương như con gà bị cựa độc đao chém hang cua, cần gục, chân run đứng không vững nữa, nhưng còn ngượng ngóc lên: Nếu con nhỏ không chịu bà làm gì nó? - Xí! Sướng như tiên còn không chịu. Cãi tôi, tôi đập chết. Áo không mặc qua khỏi đầu. Ông Hương đáp một câu xụi lơ: Ép dầu ép mỡ ai nở ép duyên? - Ép nó vô chỗ giàu có sang trọng bề thế chớ tôi ép nó cho thằng chăn trâu hay sao? Tôi vừa nhờ thầy Tư bói một quẻ. Thầy nói ba đứa con gái của mình là một chòm sao trong Nhị Thập Bát Tú, nếu một cái tách ra thì hai cái kia lu mờ hoặc rụng ngay. Trong cuộc báo thù cho cháu, Năm Mẹo đã đạt cao hơn ý nguyện. Trong cuộc chài tiền, bà Hương cũng hoàn toàn thỏa mãn một cách bất ngờ. Vậy ai thắng ai? Chẳng lẽ lại cả hai đều thắng?  Thế mới biết mỗi người đều có lý lẽ riêng để thấy rằng mình sống trên đời vinh quang hơn kẻ khác.

Còn Chút Gì Để Nhớ

ConChutGiDeNho NguyenNhatAnhDường như khi trở thành một chàng trai mười tám tuổi, không chú bé nào là không phấn khởi. Ðối với tôi cũng vậy, đó là một ngày kỳ diệu vô cùng. Tôi còn nhớ trước đó hai năm, khi một đứa bạn cùng lớp hí hửng khoe: "Thế là năm nay tao mười tám tuổi", tôi đã ghen tị một cách khổ sở với hạnh phúc của nó. Mặc dù lớn xác như nó, đi học trễ hơn bạn bè hai, ba năm, chẳng được cái vinh dự gì ngoài mỗi "ưu điểm" to con nên được cô chủ nhiệm phân làm lớp trưởng. Tuy nhiên mười tám tuổi vẫn cứ là mười tám tuổi, vẫn cứ là cái tuổi oai vệ, đáng ao ước và đầy bí mật đối với bọn nhóc tì như tôi. Lúc đó, tôi đã cay đắng vô cùng khi nhận ra rằng mình phải phấn đấu đến hai năm đằng đẵng nữa mới được như nó.

Mưu Trí Đàn Bà

MuuTriDanBa XuanVuÔng thầy Tám dừng chân và la lên: "À... Chị làm cái gì vậy chị Tư?" Bà Tư quay lại, tay vẫn giữ cán cuốc, tay ôm ngực: "Í mèn ơi! Anh làm tôi hết hồn hết vía à. Tui tính dẫy ba cái u ở trên nền nhà. Anh coi kìa, từ ở ngoài hàng ba nó nổi u nổi cục dẫn vô tới trong nhà..." - "Ấy.. Bậy nè. Chị đừng có dẫy!" - "Sao vậy? Để vậy sấp nhỏ chạy chơi té lã đầu gối hoài, còn tui í chiều chiều rửa chân mang guốc sửa soạn đi ngủ bước lên ba cái lục cục lòn hòn này là trợt, có cái muốn trẹo giò luôn á!" Ông thầy Tám lắc đầu: "Của quý đó... Người ta kiếm không ra, sao chị lại bỏ đi? Đó là cái móng sò đó chị ơi." Bà Tư tưởng ông thầy nói chơi nên lảng sang chuyện khác: "Anh ngồi chơi nghe. Uống nước thấm giọng rồi hãy dạy học trò. Chưa đó đứa nào tới hết á. Nói chứ bây giờ cũng trưa trờ trưa trợt rồi a." Tuy nói vậy rồi bà Tư giở nắp vỏ dừa xách quai bình tích rót vào cái tách mời ông thầy...

Về R

VeR KimNhatVấn đề quan hệ nam nữ ở R cũng như các nơi khác, đều giống nhau trên lý thuyết. Nhưng thực tế, nó cũng không đồng nhất và tùy theo sinh hoạt, nếp sống của mỗi nơi, cũng như do những cán bộ chính trị, cán bộ Ðảng ở nơi đó nới rộng hay thu hẹp, khó hay dễ. Thông thường trên nguyên tắc, người ta bảo vấn đề quan hệ nam nữ là sự giao tiếp giữa trai và gái phải đường hoàng, không được vượt quá phạm vi tình đồng đội, hay đồng chí, không được "thân mật quá độ". Không được ngồi riêng hai người nói chuyện ở chỗ vắng. Nếu cô cậu nào "vi phạm" nguyên tắc trên đây thì bị lôi ra phê bình, kiểm thảo, bị nhận xét là có tư tưởng dâm ô, có hành động "bất hợp pháp". Nếu có tình ý gì với nhau phải báo cáo cho đơn vị, cho tập thể, cho Ðoàn, cho Ðảng biết để Ðảng có ý kiến lãnh đạo, để tập thể có ý kiến, "giúp đỡ".

You Got Mail

you-got-mailMối tình của họ đến thật lạ lùng, không thể tưởng tượng nổi. Nàng một hôm thơ thẩn dạo chơi trên net, tình cờ đọc một bài văn ngắn viết về hot springs, những nguồn suối nước nóng. Cái đoản văn thật dễ thương mà lần đầu tiên nàng được đọc, viết bởi một người Việt. Ít có người Việt Nam nào viết về đề tài nầy, nó lại là đề tài nàng vô cùng thích thú. Nhớ ngày còn nhỏ thuở 5, 6 tuổi, nàng được ba dẫn theo đi chơi hè bằng xe lửa suốt từ Saigon ra đến tận miền Trung.

32 Năm Người Mỹ và Tôi

32NamNguoiMyVaToiHàng ngàn người. Có thể cả chục ngàn, trăm ngàn, rồi cả triệu không chừng. Những người Việt tan tác khắp nơi, chưa gặp, chưa quen... Lạ thay, khi không bỗng thấy nhau thân thiết. Thân tới mức mang cả chuyện nhà của mình ra kể cho nhau nghe. Toàn những chuyện khổ đau, oan ức, tang thương đã bao năm nuốt xuống. Giải Thưởng Việt BáoViết Về Nước Mỹ hàng ngày cho tôi cảm giác ấy. Khi viết, khi đọc, thấy thương người, thương mình. Thương tới muốn khóc. Và bây giờ, bạn thân mến, đến phiên tôi kể chuyện nhà cho bạn nghe. Viết về nước Mỹ, được rồi, đang sống ở Mỹ mà. Viết về người Mỹ, tìm đâu cho xa. Tôi muốn nói về người đi bên cạnh tôi 32 năm qua: David, chồng tôi.

Sao Bỗng Dưng Tôi Lại Thế Này?

SaoBongDungToiLaiTheNayHồi đó, hồi còn là "Phốp" là F.O.B. (fresh off the boat) chân ướt chân khô đứng xửng vửng trên đất Mỹ, những gia đình hay người độc thân thường tìm tới nhau. Gia đình chúng tôi, cuối tuần tụ họp những người cùng tỵ nạn trong thị trấn nhỏ ấy, nấu ăn nấu uống, ăn uống xong xuôi rồi bày ra ca hát, ngồi nghe kể chuyện và để chảy dài những giọt nước mắt xốn xang, nhớ quê hương, nhớ người thân quá xa vời, tưởng sẽ chẳng bao giờ có thể gặp lại. Bây giờ, có thể gặp lại, cũng những giọt nước mắt chảy dài, những giọt nước mắt ấy có thể bớt khổ đau có thể là sung sướng gặp lại nhau nhưng với riêng tôi, sự xốn xang vẫn còn.

Nghề Làm Nails

LamNailsSau năm 1975, một số dân tị nạn chúng ta vô nghề làm móng tay móng chân và đắp bột. Nghề nầy hồi trước dân địa phương đã chập chửng khai thác rồi nhưng rất đắt tiền. Một bộ móng tay đắp bột ăn giá khoảng tám chục tới một trăm đô la. Như vậy đa số dân thượng lưu hay giới điện ảnh mới xài tới những bộ móng lộng lẩy xa xí phẩm nầy. Theo ý ta nghĩ, nghề không cần thời gian học lâu lắc và tiếng Anh rắc rối cho nên đa số dân tị nạn Việt nam chúng ta nhảy vô nghề nầy rất tình cờ. Rồi nhờ ở tánh cần cù nhẩn nại chịu khó, chúng ta đã nắm nghề làm nails vững chắc trong tay, tạo nên một sự nghiệp thành công không thể ngờ.

Luyến Thương

LuyenThuongNghi Bình cố gắng sửa soạn thật đẹp và đến sân bay sớm hơn giờ hạ cánh hai mươi phút. Không ngờ mẹ và anh hai của Lập Văn còn đến sớm hơn cô. Không muốn để họ thấy, Nghi Bình đứng xa xa nép mình vào cây cột lớn, hồi hộp đợi chờ... Rồi giây phút mong chờ cũng đến... Hành khách của chuyến bay rất đông, Lập Văn là người sau cùng. Trông anh có vẻ hồng hào hơn trước ! Mẹ Lập Văn ôm chầm lấy con trai. Nghi Bình cũng rất muốn xuất hiện bất ngờ để gây ngạc nhiên cho anh, nhưng cô chợt khựng lại khi nhận ra Lập Văn không phải về một mình. Sau lưng anh còn có một cô gái trẻ mặc đầm vest màu kem dâu rất đẹp. Cô gái chào bà Thanh và Lập Vũ rồi thân mật cặp tay Lập Văn, cả bốn người cùng đến chiếc xe hơi đậu gần đó. Nghi Bình lịm người. Xe chạy khuất đã lâu mà cô vẫn còn đứng chôn chân một chỗ, trái tim như ai bóp nhẹ, Nghi Bình gục đầu vào cánh tay, những giọt lệ trào ra khóe mắt. Bây giờ thì cô đã biết người con gái diễm phúc được làm vợ Lập Văn là ai rồi. Họ đã đi chung, về chung, hèn gì anh im lặng lánh xa cô cũng phải. Nghi Bình lặng lẽ quay về trong một tâm trạng đầy tuyệt vọng. Suốt ngày đó, cô giam mình trong phòng để khóc cho số phận của mình...