Giải Trí Audio - Video Nghe Đọc Truyện

Cô Bé Ngày Xưa

CoBeNgayXuaNhật Linh tê tái cả tâm hồn, cô nghe như cõi lòng mình lịm chết. Vậy là cô đã vĩnh viễn mất Đình Phương. Anh đã bỏ rơi cô thật rồi. Ôi ! Phải chi cô đừng bao giờ tỉnh lại nữa thì tốt biết bao, lúc đó cô sẽ không còn biết ghen hờn và đau khổ nữa..... Chưa bao giờ cô thấy tuyệt vọng và đau khổ như lúc này. Cuộc đời còn lại của cô từ đây sẽ mãi mãi khép kín, hạnh phúc tình yêu đã chắp cánh bay xa. Đình Phương ! Đình Phương ! Em gọi mãi tên anh trong tuyệt vọng. Em ghi mãi bóng hình anh trong tim em. Mai này khi con của chúng ta chào đời, em sẽ lấy tên anh đặt cho nó dù là trai hay gái, để sự hiện hữu của nó nhắc nhở em cả đời rằng anh mãi mãi còn tồn tại trong em... Anh lấy vợ rồi anh sẽ có những đứa con ngoan khác, còn em thì chỉ có đứa con anh làm nguồn an ủi cuối đời. Dù sao em cũng phải cảm ơn tạo hóa vì người đã ban cho em ân huệ cuối cùng này, để em được duy trì chút kỷ niệm về anh...

Chàng Trai Không Biết Yêu

ChangTraiKhongBietYeuCuối cùng, chàng lãng tử có trái tim bằng đá cũng bị tình yêu chinh phục. Nâng ly lên, chúc mừng hạnh phúc. Chúc cho tình yêu luôn đơm hoa kết trái, luôn tồn tại trên thế gian này. Như nhà thơ Xuân Diệu đã từng viết lên rằng: "Tình yêu muôn hòa vô biên, Một ngày yêu muốn kết liền ngàn năm. Kể từ khi có trái tim Nhưng đời người vẫn triền miên với đời." Vâng. Đúng vậy. Lời cuối trước khi từ tạ đôi tân lang, giai nhân kia để ra về, một lần nữa thay mặt thực khách xin được chúc tất cả cô dâu, chú rể trong ngày cưới được bền duyên tơ tóc. Chúc cho mọi người trên thế gian này đều tìm được cho mình một tình yêu đích thực, vững bền như Hữu Bằng và Tịnh Nghi kia...

Mùa Thu Cuộc Tình

MuaThuCuocTinhBữa ăn trưa đó của ông Năm thật giản dị: một trái cà tô mát không dầu không dấm và một miếng thịt bò nhỏ bằng bàn tay nướng trên vỉ sắt không muối không bơ. Quá giản dị! Nhứt là hôm nay thứ bảy, không phải đi làm. Nghĩa là có dư dả thì giờ để làm một món gì đó cho có vẻ một bữa ăn cuối tuần. Cho nó khác với ngày thường ăn vội ăn vàng cái gì cũng được. Thật quá giản dị! Nhứt là ông Năm sống một mình, không bị phiền toái bởi những chuyện vụn vặt lỉnh kỉnh phải làm vào cuối tuần của người có gia đình. Ở Paris này mà sống một mình như ông Năm thì thời gian không biết phải làm gì cho hết chớ đừng nói không có thì giờ để làm một bữa ăn cho tươm tất vào trưa thứ bảy.

Đường Đi Không Đến

DuongDiKhongDenTôi không phân biệt được quá khứ và hiện tại, và nhất là tôi không dám nghĩ đến ngày mai. Ngày mai trên dãy Trường Sơn này hay ở đâu mà con đường nầy dẩn đến, dù trái đất có xoay, dù mưa hay nắng thì cái ngày mai ấy cũng chỉ là sự lập lại cái ngày nay và cái hôm qua. Tôi nghếch đầu nhìn lên mé võng, cố giương mắt nhìn ra ngoài nhưng mưa đen đặc có thấy gì đâu!

Tâm Hồn Cao Thượng

TamHonCaoThuongTÂM HỒN CAO THƯỢNG, (nguyên tác Les grands coeurs) của văn hào Italia EDMOND DE AMICIS đã từng là cuốn sách gần như kim chỉ nam của nhiều thế hệ bạn đọc Việt Nam — Dịch giả Hà Mai Anh dịch ừ bản tếng Pháp Les grands coeurs. Thời gian trôi đi, nhưng những gì tác giả gửi gắm qua từng bài học của thuở đầu đời về công ơn cha mẹ; về lòng yêu nước, thương người; về tình thầy trò, bè bạn... vẫn không bao giờ cũ, không bao giờ thừa! Những trang sách – những bài học này – không chỉ hữu ích cho những công dân tốt tương lai mà còn hết sức quí báu đối với đông đảo bạn đọc các giới, các ngành. "TÂM HỒN CAO THƯỢNG" là cuốn sách của các bạn trẻ, của mọi gia đình. Là món quà tặng ý nghĩa và hữu ích của các bậc cha mẹ và các bạn trẻ.

Vạt Nắng Sau Hè

VatNangSauHeVừa nhập vào I-75 South đi Atlanta An Hóa liền đạp mạnh cần ga. Chiếc Corola 1998 vọt tới trước rồi hai ba phút sau kim đồng hồ tốc độ chỉ gần 80. Điều này trái với lệ thường vì anh ít khi nào chạy nhanh hơn vận tốc luật định. Anh không còn trẻ cũng như không có cái thú say mê tốc độ. Ngoài ra anh nghĩ là dù có chạy nhanh thêm năm mười dặm một giờ cũng chẳng tới nơi sớm hơn được bao nhiêu. Sở dĩ hôm nay anh phải gấp rút vì bị trễ giờ đi dự tiệc cưới con trai của một người bạn ở Atlanta. Tiệc cưới bắt đầu lúc 5 giờ chiều mà bây giờ đã quá 3 giờ rồi. Hôm nay thứ bảy nên đường rộng và vắng vẻ. Xe qua khỏi Battlefield Parkway. Đang chạy ở đường trong cùng anh thấy xa xa một chiếc xe đậu trong lề chớp đèn cấp cứu và một người đứng cạnh chiếc xe. Chạy gần tới anh giảm tốc độ xuống còn 55 dặm một giờ. Xe từ từ ngang qua chỗ chiếc xe đang chớp đèn. Thấy một người đang đứng nói chuyện điện thoại, anh hơi cau mày khi nhận ra đó là một người đàn bà mặc áo dài.

Điệu Ru Nước Mắt

dieurunuocmatduyenanhLúc ấy vào khoảng năm giờ chiều. Sinh hoạt SàiGòn càng tấp nập. Nhất là hè phố Lê Lợi. Quán Kim Sơn đông nghẹt khách. Nhưng trên lầu phòng trà Bồng Lai vắng hoe. Quý Đen ngồi dựa lưng vào ghế. Nó ghếch hai chân mang bí tất ngắn lên chiếc bàn tròn, thấp. Bên phải chiếc ghế nó ngồi, mặt sàn gác, một ly bia để vừa tấm tay với. Năm bảy cái vò ngổn ngang. Quý đen "ngự " ở đây đã lâu. Ăn cơm trưa xong, nó đến " giang sơn " Bồng Lai đánh giấc ngủ no nê. tấm gội thoải mái, Quý đen sai đàn em xuống Kim Sơn bắt mấy chai bia ba mươi ba đạc, uống lai rai chờ thành phố về đêm. Quý đen vén ống tay áo xem đồng hồ. Nó lầm bầm chửi thề rồi nhấc ly bia uống ừng ực. Đôi mắt nó ngầu đỏ. Tai nó nóng ran. Quý đen nện gót chân bốp một cái lên mặt bàn. Nó rút điếu xì gà châm lửa hút cho vơi cơn phẩn nộ. Bất thình lình, Quý đen ngứa chân đạp chiếc bàn đổ nhào. Nó vừa định xỏ giầy thì một thằng nhãi xuất hiện. Quý đen bún ngón tay: Lại đây.

Hoa Hồng Xứ Khác

HoaHongXuKhacNếu một ngày nào đó, bạn bước vào tuổi mười sáu, lại phải đi trọ học xa nhà, thoát khỏi sự canh gác nghiêm ngặt của ba mẹ bạn, hẳn là bạn cũng được nghe những lời dặn dò kỹ lưỡng và vô vọng của các bậc sinh thành, hệt như trường hợp tôi ngày xưa. Nhìn chiếc va-li đã được khóa chặt của tôi, mẹ tôi khuyên nhủ bằng một giọng lo lắng chân thành: Con ra thành phố ráng lo học, đừng đi chơi lông bông, đừng đua đòi chúng bạn! Ba tôi cũng nói những lời y hệt mẹ tôi, có vẻ như tối hôm trước hai người cùng soạn chung với nhau những điều răn dành cho tôi. Tuy nhiên, giọng ba tôi nghiêm nghị hơn, có pha một chút đe dọa. Tôi ngoan ngoãn đứng nghe, đầu gật lia lịa. Vẻ tử tế quá đáng của tôi khiến ba mẹ tôi hài lòng trông thấy. Có lẽ đến giờ phút này, ba mẹ tôi mới nhận ra tôi là một đứa trẻ nết na, dễ bảo mà trước đây vì một lý do nào đó hai người đã không nhìn thấy.

Nước Đục

NuocDucThiệu không được học nhiều, tính thông minh thiên bẩm cũng chẳng có bao nhiêu, cho nên trong các sinh hoạt thường nhật, không có lãnh vực nào Thiệu tỏ ra khôn ngoan hơn đời cả. Thế nhưng, lâu lâu, khi cần toan tính để ám hại người khác, Thiệu lại chứng tỏ một khả năng đáng gọi là sắc nét. Chẳng hạn như chiều nay, lúc tiễn chân Đan ra cửa, nói vài câu xã giao rồi trở vào nhà, Thiệu vội vàng cài then, tắt hết đèn phòng khách, lặng lẽ bước sang buồng ngủ, đưa mắt nhìn quanh như sợ ai bắt gặp, mặc dầu gã ở một mình và cửa đã khóa. Thiệu lôi trong gầm giường ra chiếc máy chữ rất cũ - loại máy chữ thường thấy trong phim ảnh thời đệ nhị thế chiến - đặt lên bàn viết. Bình thường, Thiệu không dùng đến nó...

Áo Tiểu Thư

sg19753Có những buổi chiều, một mình ngồi trên chiếc xích đu ngoài sân, tôi đã say mê ngắm đàn gà tre của đứa con trai đầu lòng. Mấy chú gà trống vừa biết gáy. Tiếng gáy cũn cỡn , hụt hơi nghe buồn cười và khó chịu. Như thể tiếng nói cậu trai mười ba vỡ giọng. Mấy chú gà trống tre điệu bộ lắm. Nhảy lên cành cây thấp nhất, vỗ cánh lia lịa , cố rướn cổ mình cao hơn, nhắm tít mắt rồi mới chịu gáy. Mấy chú gáy liên miên, gáy biễu diễn cho những nàng gà mái cũng vừa tập gại mỏ và bỏ rơi thời con nít " nhiếp nhiếp. Bây giờ , mấy chú không thèm ăn chung , ăn tranh với gà mái. Nịnh đầm ra phết. Mỗi khi kiếm được con sâu, các chú mỗ lia lịa " tích tích tích rối rít mời mọc gà mái. Và chẳng biết phải làm gì sau những lần tán tỉnh vu vơ.