Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving): Tri Ân Người Bảo Trợ
- Tuesday, 22 November 2011 21:07
- Nguyễn Duy-An
Mỗi lần Lễ Tạ Ơn trở về tôi lại nhớ "cha mẹ" và những ngày sống ở nông trại thật nhiều. Tôi chưa làm được một chút gì để gọi là đền đáp hay trả ơn người bảo trợ của mình. Niềm mơ ước của ông bà là được đến chung vui với tôi ngày ra trường hay lập gia đình cũng không được toại nguyện! Tạ ơn. Tôi xin tạ ơn và khắc ghi vào tâm khảm hai chữ "TRI ÂN" người bảo trợ của tôi cho đến trọn đời.
Ước Mơ và Sự Nghiệp
- Monday, 07 November 2011 21:20
- Nguyễn Duy-An
Cuộc đời của tôi, từ ngày thơ ấu cho đến hôm nay, từ một cậu bé một buổi đi học, một buổi đi chăn bò ở một làng quê hẻo lánh mang tên Bình Giả cho tới hôm nay làm Senior Vice President cho National Geographic ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn, tất cả gom lại chỉ là một “ước mơ chưa tròn” vì tôi đã phải thay đổi thường xuyên để thích nghi với hoàn cảnh và tiếp tục bước đi... Và chắc chắn tôi sẽ còn phải đổi thay nhiều lần nữa cho tới khi nhắm mắt xuôi tay vì như tôi đã nói từ đầu: Đời tôi chỉ là một chuỗi đổi thay (My Life Story: Changed, changed, and changed again)!
Ta Mất Nhau Vì...
- Sunday, 18 September 2011 19:46
- Nguyễn Duy-An
Mi đi rồi, thằng Hải thất tình vì Huyền chê hắn lùn và nhỏ con quá. Cuối năm nớ hắn cưới con Thanh người Xuân Mỹ bên hông nhà thờ Làng Ba đó. Coi bộ cũng hạnh phúc lắm. Được đứa con gấy sọi tê... Trước khi tau đi vợ chồng Hải cũng mời bạn bè đến nhà ăn bữa cơm gọi là tiễn đưa tau lên đường. Đứa mô cũng nhắc mi... cả em Huyền nữa đó. Hình như hồi đó Huyền có ý đợi mi nhưng càng chờ càng "biệt vô âm tín" nên cuối năm ngoái ả ta lấy anh chàng Việt Kiều Úc người Bà Rịa... đang lo giấy tờ bảo lãnh, chắc cũng đi rồi.
Trẻ Không Tha Già Không Chê
- Friday, 09 September 2011 12:35
- Nguyễn Duy-An
Nghe nói đi chụp hình với thầy là tôi quên ngay chuyện không được giữ lại túi nhãn của bà Thông. Tuy nhiên, có một điều tôi không ngờ là có một anh lớn trong ban giúp lễ nghe được nên nói lại với cả đám rồi hùa nhau trêu tôi là cái thằng "trẻ không tha già không chê!"
Ông Xếp Mỹ - Người Nhân Viên Đặc Biệt Của Tôi
- Monday, 05 September 2011 21:34
- Nguyễn Duy-An
John. Chúc mừng anh. Tôi muốn cho anh biết tin vui trước khi thông báo với tất cả nhân viên là "Board of Trustees" đã đề bạt anh lên chức vụ Senior Vice President từ ngày 1 tháng 1 năm 2006, và đây là những "vice presidents" sẽ làm việc trực tiếp dưới quyền anh, kể cả Bernard. Từ nay, ngoài vấn đề khoa học kỹ thuật, anh phụ trách luôn mấy nhóm lo việc in ấn sách giáo khoa, đặc biệt là chương trình huấn luyện giáo viên dạy tiếng Anh cho người ngoại quốc ở Á Châu, những cuộc thám hiểm cho học sinh "the JASON project", và cung cấp phương tiện cho những "vấn đề quốc tế (international projects)"... Chúng tôi tin chắc anh sẽ làm tốt và quý vị ngồi đây cũng rất vui khi được làm việc dưới quyền anh. Thôi, chúng ta đi ra hội trường kẻo trễ.
Bâng Khuâng Niềm Nhớ
- Tuesday, 30 August 2011 20:10
- Nguyễn Duy-An
Tôi trở về chủng viện mà thỉnh thoảng cứ tưởng nhớ bâng khuâng... Buồn! Tháng 12 về, rừng cây cao su rụng lá. Trời trở lạnh. Tôi mở "valise" lấy chiếc khăn quàng cổ mầu trắng vẫn còn thoang thoảng mùi thơm của Hiền, định quấn vào cổ cho đỡ lạnh nhưng sợ bạn bè trêu ghẹo nên lại gấp vào... chờ ban đêm lấy ra để bên gối cho lòng chợt thấy bâng khuâng một niềm nhớ không tên!
National Geographic và Bản Đồ Hoàng Sa
- Wednesday, 24 August 2011 21:43
- Nguyễn Duy-An
Đã nhiều đêm tôi thao thức, và cũng đã hơn một lần tôi tự hỏi không biết mình phải làm gì khi "quê hương yêu dấu Việt Nam" càng ngày càng đi vào ngõ cụt! Trong lúc tôi ngồi viết lại những dòng này trong một dinh thự to lớn và hiện đại ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn thì bên kia bờ biển Thái Bình Dương, mẹ và các em, các cháu của tôi cùng với hơn 80 triệu đồng bào thân thương đang sống những tháng ngày khốn khổ vì ngư phủ không dám ra khơi, nông dân không có hạt giống vì nạn lũ lụt và hạn hán hàng năm khi rừng không còn nữa, công nhân đi làm lĩnh lương không đủ mua cơm ngày hai bữa... Và buồn thật nhiều khi tôi rảo khắp Sàigòn suốt một ngày cũng không tìm mua được một món hàng không có chữ "Made in China"; có chăng chỉ tìm được một vài mặt hàng có "bao bì" chế tạo tại Hoa Kỳ hay các nước Tây Phương nhưng trong ruột lại chứa "hàng nhái" từ Trung Quốc! Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây nhưng "Quê Mẹ" rồi sẽ về đâu?
Tôi Kinh Qua Trận Động Đất Ở Virginia
- Wednesday, 24 August 2011 08:43
- Nguyễn Duy-An
Cúp điện. Còi báo động hú ầm ĩ. Tôi chợt nghĩ tới biến cố 911 xảy ra ở Ngũ Giác Đài (Pentagon) nhưng lần này có thể vừa xảy ra ở Tòa Bạch Ốc (White House) vì văn phòng tôi bị lắc mạnh hơn rất nhiều. Tiếng loa khẩn cấp thông báo "tránh xa cửa sổ, tìm cách nằm gần bàn giấy hoặc bờ tường phía trong văn phòng... Hình như bị động đất!" Tôi liếc mắt nhìn đồng hồ: 1 giờ 53 phút.
Buồn Vui Khi Làm Việc Cho National Geographic
- Wednesday, 17 August 2011 04:04
- Nguyễn Duy-An
Nhiều khi ngồi ngẫm nghĩ tôi đã phải phì cười vì những "hiểu lầm" người ta gán ghép cho mình khi họ biết tôi làm ở National Geographic. Tôi đâu có vào rừng rình mò quay phim chụp hình hoa cỏ hay sư tử săn mồi, cũng chưa bao giờ đặt chân vào sa mạc chứ nói gì tới việc đào bới xương khủng long; và không phải ai làm cho National Geographic cũng là thợ chụp hình giỏi!
Đưa Em Vợ Đi “Honeymoon”
- Thursday, 28 July 2011 21:48
- Nguyễn Duy-An
Cuối cùng tôi cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ "đưa em vợ đi honeymoon" vì đi tám về tám trọn vẹn... Quên! Có lẽ tôi phải nói đi tám về chín mới đúng vì sau chuyến đi, không hiểu chú rể mới "đâu biết gì" học được điều chi mà vợ nó cũng đã có bầu!
Sáng Tác - Chia Sẻ
