Một Buổi Sáng
- Thursday, 12 April 2012 15:10
- Bạch Liên
Tháng Tư trời đã vào xuân. Sáng tinh sương, mặt trời vẫn còn thẹn thùng sau rặng núi nên chỉ lấp ló cho tôi nhìn thấy nửa khuôn mặt tròn xoe mà thôi. Dãy núi vẫn còn lờ mờ những mảng sương bay là đà. Hay đó cũng có thể là những áng mây bay thật thấp của đêm khuya còn sót lại, mải mê quấn quyện vào những mái ngói đang cuộn mình trong chăn vì ngoài trời hơi lạnh vẫn trùm kín không gian. Khi khuôn mặt tròn xoe bừng nóng, ửng màu đỏ hồng thì những áng mây thích la cà, rong chơi này vội vã vút bay về trời.
Tia nắng chói chang bắt đầu lan tỏa, ngả nghiêng lòn xuyên qua khung cửa sổ phòng tôi, những vệt sáng vàng thủy tinh bị các màn sáo chắn lối nên vẽ vời nhiều đường sọc ngang song song in hằn trên vách tường màu vàng nhạt. Hai màu sắc hòa hợp nhau thật nhịp nhàng tao nhã, tạo nên khung cảnh dịu dàng nên tâm hồn tôi cảm thấy lâng lâng, dễ chịu!
Nhìn tia nắng thủy tinh, tuyệt diệu này, tôi thơ-thẩn quay ngược chiều kim đồng hồ, nhớ về buổi sáng trên biển Đông năm nào. Hai khung trời với hai cảm xúc hoàn toàn khác nhau, trong tôi tuy cùng là buổi sáng đẹp trời! Chiếc ghe bé xíu của tôi sau một đêm gắng sức mình, ì-ạch vượt bóng đêm, máy ghe vì phải chạy suốt mà không được ngừng nghỉ nên cũng mệt nhoài. Tội nghiệp cho động cơ ba đầu bạc cứ phải nổ hoài để xoay tròn chân vịt lí-lắc, bắt phải quay đều. Tuy phải tận dụng hết sức mình vì đã bao ngày vật lộn với đại dương, nhưng máy ghe vẫn kiên cường vượt sóng mà không một lời phàn nàn trách móc.
Tài công và các bác phụ giúp có trách nhiệm trên ghe, thay nhau thức suốt đêm để cầm bánh lái. Một số thanh niên khác thì chia phiên tát nước ra ngoài, khi mực nuớc biển thấm dần dần qua các lỗ hổng bị đạn bắn, bắt đầu dâng cao. Nằm trong cabin của ghe nên tuy chập chờn nhắm mắt, tôi vẫn nghe được lời đối thoại của anh tài công và vài người trao đổi nhau về phương hướng khi nhìn la bàn. Giữa lòng biển khơi bây giờ chỉ có âm thanh xè xè của tiếng máy ghe. Màn đêm phủ màu đen mực. Nhìn ra ngoài trời, tôi không thấy gì hết ngoài bóng đêm rợn người. Tai chỉ nghe được tiếng sóng lao xao vỗ và tiếng gió tru rít. Cơn lạnh ùa tràn vào thân ghe và mùi mặn mòi của nước biển thoang thoảng bay lên.
Mọi người trên ghe dật dờ nhắm mắt cho qua một đêm chơi vơi giữa lòng đại dương. Đường chân trời tô vẽ những tia sáng hồng cam tạo thành một đường cong tuyệt mỹ trên biển. Mặt trời nhấp nhô, ló dạng, ai nấy cũng đều mừng vui vì có thể mở mắt chào một ngày mới. Nghĩa là, ghe con đã lặn hụp, chạy thêm được một đoạn đường tiến gần hơn, hướng về vùng trời mơ ước. Nếu chúng ta so sánh đoạn đường trên đất liền bằng phẳng với đoạn hải trình trên biền, khoảng cách tuy bằng nhau nhưng nỗi kinh hoàng và thời gian thì không thể nào đo lường được.

Ánh nắng chói chang lan tỏa như vừa tưới lên ghe con một liều thuốc hồi sinh sau đêm dài nơm nớp lo âu, không biết ngày mai mình còn trông thấy ánh bình minh chăng?! Vài người đang loay hoay cầm nồi trên tay chuẩn bị nấu cháo lõng bõng, phát cho mỗi người một chút xíu lót lòng với hy vọng kéo dài thêm sự sống. Có người cố nuốt cho đỡ đói, có người thì không thể nào húp được dù chỉ một hớp vì bao tử đã thắt lại nhưng bụng thì trống rỗng không còn bất cứ thứ gì trong đó!
Buổi sáng nào cũng tươm tràn ánh nắng vàng óng ả. Nắng Cali hay nắng trên biển Đông, nơi đâu tôi cũng đều may mắn được hít thở và nồng nàn uống say những tia nắng ngọt ngào được buông thả từ một khuôn mặt tròn xoe nhân hậu, duy nhất hiện hữu trên trái đất này. Đó là mặt trời phúng-phính, lúc nào cũng cười vui trên thiên đỉnh ! Nhưng, buổi sáng tháng tư của những ngày phiêu bạt trên biển vắng vẫn in hằn trong ký ức và có lẽ, tôi sẽ khó quên.
Tôi bâng khuâng hỏi thầm:" Những người đã từng liều mạng trôi dạt đi tìm Tự Do năm xưa, bất chợt trong khoảnh khắc tâm tư trầm lắng, có khi nào thả hồn đi ngược dòng thời gian để cảm nhận một nỗi đau âm-ỷ của dân tộc mình, sau lần đổi đời không mong đợi chăng ?"
Thảm họa này đưa đẩy người Việt chúng ta đã phải trối chết từ bỏ quê hương, trốn chạy đi tìm mạch sống.
Tờ lịch lặng lẽ buồn rơi khi mùa biển động của tháng Tư đang về !!
Bạch Liên

