Thơ - Văn Tuỳ Bút Mẹ, Góc Phố Xưa

Mẹ, Góc Phố Xưa

MeGocPhoXua BLBa tôi là công chức làm việc trong Tòa Đô Chánh ngay giữa lòng thành phố Saigon. Ngày nào ba cũng dậy sớm đi làm cho đúng giờ giấc của công sở. Mẹ tôi lo mọi việc trong gia đình. Sáng Mẹ tôi đi chợ gần nhà có tên gọi cũng là tên gọi của ngôi trường Tiểu Học cũng ở gần nhà tôi. Đó là tên chợ Nguyễn Tri Phương và trường Tiểu Học Nguyễn Tri Phương.

Khi nào phải dẫn tôi và em út, kế tôi ra Saigon để khám bịnh hay chích ngừa trong nhà thương Saigon, nằm trên góc đường Lê Lợi, đối diện chợ Saigon, Mẹ tôi sẵn tiện dẫn hai nhóc con vào Sở Thú - Thảo Cầm Viên ngắm nhìn các con thú trong đây.Tôi không nhớ hết ngày ấy có con vật gì, nhưng chắc chắn là có con voi to lớn với cái vòi ngậm mía, con cọp dữ dằn, thỉnh thoảng rống lên, kêu la ầm-ĩ như thương nhớ rừng xanh hay nuối tiếc ngôi vị "Chúa Tể sơn lâm". Quang cảnh còn lại chung quanh mập mờ trong tôi, nhưng tôi vẫn nhớ rõ như in, mình đã õng ẹo, hai cánh tay no tròn vươn nắm, xòe chiếc áo đầm thật đẹp.

Ngay cổng bảo tàng viện trong Thảo Cầm Viên có hai tượng hình con sư tử ngồi (không biết tôi nhớ đúng là sư tử hay con vật nào khác), Tôi đứng cạnh hai ông tượng này để được Mẹ chụp hình làm kỷ niệm. Có một dạo trước khi xa quê, tôi có dịp nhìn lại tấm ảnh này, thật vui ! Lúc ấy, tôi là bé con có khuôn mặt tròn phúng phính, mũm mĩm nghiêng đầu làm dáng yểu điệu.

Ngày xưa phương tiện di chuyển đi đây, đi đó cũng không nhanh nhẹn như bây giờ. Tôi còn nhớ mang-máng, đường phố Saigon thời đó có vài loại xe thông dụng làm phương tiện đi loanh quanh. Có thể trí nhớ non nớt của tôi không biết hết và nhớ hết, nhưng tôi vẫn ghi ra đây những gì mình còn nhớ được.

Nếu đi đâu năm hay sáu người trở lên thì Mẹ tôi sẽ đón xe taxi. Chiếc taxi màu xanh dương biển. Ngày xưa hình như chưa có xe lam thì phải?! Chiếc xe Taxon màu đen giữ vị trí của xe lam bây giờ. Một loại xe cũng thông dụng không kém đó là xe xích lô máy. Ngồi trên xe này tôi có thể nhìn phố phường đông người qua lại. Xe chạy nhanh hơn nên gió mát thổi luồn qua xe, rất thoải mái. Nhưng tiếng xe thì rồ rồ, ồn ào lớn hơn những xe khác.

Khi nào đi đâu mà không cần vội vã, rong chơi thì Mẹ tôi đón xe xích lô đạp. Ngồi tòn ten lắc-lẻo trên đây, tôi được nhìn quanh quẩn thiên hạ nhởn nhơ tản bộ dưới lòng lề đường. Hai bên vỉa hè, nhà cửa, cây xanh chầm chậm chạy thụt lùi như muốn mở rộng con đường cho ba bánh xe tròn từ tốn lăn tới. Thường thường, mẹ tôi đón xe xích lô đạp vào buổi xế chiều hay trời chạng vạng tối vì đường xá lúc đó vắng vẻ hơn, vào giờ đó tất cả các công sở đều đóng cửa. Chợ búa vắng tanh, im lìm, không còn bóng người mua bán xôn xao. Mọi sinh hoạt của thành phố ngủ yên. Nhà nhà đóng cửa, từng ngọn đèn tắt phụp, tối dần. Bầu trời đen trong sẽ phủ kín không gian như đắp chăn ấm áp lên các mái nhà, yên nghỉ sau một ngày quay cuồng bôn ba.

Màn đêm bao trùm vạn vật. Trên trời cao, vầng trăng và các vì sao thì phải lui cui thức dậy làm việc, thay nhau lấp lánh, chiếu sáng thế gian. Phố phường chỉ còn lại những ánh đèn vàng leo lét, tiu-nguỷu buồn thiu đứng bên lề vỉa hè, bắt đầu thức trắng để rọi sáng góc phố như những người lính đứng canh gác cho thế nhân mơ màng, đang ru mình vào một giấc ngủ say.

MeGocPhoXua2 BL

Đã bao năm tôi xa rời vùng trời thơ dại ấy, nhưng khoảng trời thật bình yên bên Mẹ chợt trở về trong tôi, hôm nay. Góc phố với căn nhà tôi tá túc trong nhiều năm, khi tôi còn là bé con chạy loanh quanh vẫn mãi in hằn trong ký ức của tôi.

Dòng đời như con sông hiền hòa cứ lững lờ trôi. Dòng sông nước ngọt cuộn theo phù sa màu mỡ bồi đắp hai bên bờ con sông trước khi lặng lẽ rời bỏ xóm làng để chan hòa ra biển mặn và mất hút vào đại dương.

Dòng sông thời gian cuộn theo tuổi thơ của tôi, một thời hồn nhiên cắp sách đến trường. Như một sự sắp đặt trước, dòng sông thời gian cũng đưa tôi ra cửa biển Cần Giờ, lênh đênh trên biển Đông. Tôi cũng đã bỏ lại sau lưng bao kỷ niệm êm đềm của tuổi dại khờ để trôi theo mây trời, cưỡi sóng đại dương. Bây giờ, tôi đã hòa nhập vào vùng đất mới, vùng trời xứ người. Nơi đây tàn cây sum-sê xanh lá, trổ hoa, cho tôi hai búp non ngoan hiền và đã thành hai trái ngọt ngào, dễ thương.

Ngoảnh nhìn lại sự sắp đặt của thiên nhiên, của đất trời, tôi cảm thấy con đường đời tôi đi qua, vô tình hay cố ý, hình như có sự trùng lắp tuyệt diệu !

Nửa vòng trái đất cách xa cái nôi chào đời, tôi không quên những con đường năm xưa, tíu-tít nắm tay Mẹ đi trong thành phố Saigon thuở nào. Dấu ấn vàng son thương nhớ đó vẫn còn lắng đọng trong tôi, nhưng Mẹ tôi thì đã khuất bóng, mờ tan.

Bạch Liên

Add comment


Security code
Refresh